Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Ban Quản Trị)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với website Phòng GD - ĐT Huyện Ninh Sơn

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Acsimet.

    Acsimet
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Trần Thị Loan (trang riêng)
    Ngày gửi: 22h:14' 19-03-2011
    Dung lượng: 35.8 KB
    Số lượt tải: 3
    Mô tả:

    Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng trái đất lên!” -tục truyền đó là lời của Acsimet, một nhà cơ học thiên tài thời cổ, người đã khám phá ra các định luật về đòn bẩy. Nhưng bạn có biết muốn nâng một vật nặng bằng trái đất lên cao dù chỉ 1 cm thôi, Acsimet sẽ mất bao nhiêu thời gian không? Không dưới ba mươi nghìn tỷ năm!

    Có lần Acsimet viết thư cho vua Hieron ở thành phố Xiracudo, là người đồng hương và cũng là bạn thân của ông rằng, nếu dùng đòn bẩy, thì với một lực dù nhỏ bé đi nữa, cũng có thể nâng được một vật nặng bất kỳ nào: chỉ cần đặt vào lực đó một cánh tay đòn rất dài của đòn bẩy, còn vật nặng thì cho tác dụng vào tay đòn ngắn. Và để nhấn mạnh thêm điều đó, ông viết thêm rằng nếu có một trái đất thứ hai, thì bước sang đấy ông sẽ có thể nhấc bổng trái đất của chúng ta lên.

    Nhưng, giá như nhà cơ học thiên tài thời cổ biết được khối lượng của trái đất lớn như thế nào thì hẳn ông đã không “hiên ngang” thốt lên như thế nữa. Ta hãy thử tưởng tượng trong một lát rằng Acsimet có một trái đất thứ hai, và có một điểm tựa như ông đã muốn; rồi lại tưởng tượng thêm rằng ông đã làm được một đòn bẩy dài đến mức cần thiết. Nhưng kể cả khi đã có mọi thứ, muốn nâng trái đất lên cao dù chỉ 1 cm thôi, Acsimet sẽ phải bỏ ra không dưới ba vạn tỷ năm! Sự thật là như thế đấy. Khối lượng của trái đất, các nhà thiên văn đã biết, tính tròn là:

    60 000 000 000 000 000 000 000 000 N

    Nếu một người chỉ có thể trực tiếp nâng bổng được một vật 600 N, thì muốn “nâng trái đất” lên, anh ta cần đặt tay của mình lên tay đòn dài của đòn bẩy, mà tay đòn này phải dài hơn tay đòn ngắn gấp:

    100 000 000 000 000 000 000 000 lần!

    Làm một phép tính đơn giản bạn sẽ thấy rằng khi đầu mút của cánh tay đòn ngắn được nâng lên 1cm thì đầu mút kia sẽ vạch trong không gian một cung “vĩ đại”, dài: 1 000 000 000 000 000 000 km. Cánh tay Acsimet tỳ lên đòn bẩy phải đi qua một đoạn đường dài vô tận như thế chỉ để nâng trái đất lên 1 cm ! Thế thì ông sẽ cần bao nhiêu thời gian để làm công việc này? Cho rằng Acsimet có đủ sức nâng một vật nặng 600 N lên cao một mét trong một giây (khả năng thực hiện công gần bằng 1 mã lực!) thì muốn đưa trái đất lên 1 cm, ông ta phải mất một thời gian là:

    1 000 000 000 000 000 000 000 giây, hoặc ba vạn tỷ năm!

    Acsimet dành suốt cả cuộc đời dài đằng đẵng của mình cũng chưa nâng được trái đất lên một khoảng bằng bề dày của một sợi tóc mảnh….

    Không có một thứ mưu mẹo nào của nhà phát minh thiên tài lại có thể nghĩ ra cách rút ngắn khoảng thời gian ấy được. “Luật vàng của cơ học" đã nói rằng bất kỳ một cái máy nào, hễ làm lợi về lực thì tất phải thiệt về đường đi. Vì thế, ngay như Acsimet có cách để làm cho cánh tay mình có được vận tốc lớn nhất có thể trong tự nhiên là 300.000 km/s (vận tốc ánh sáng) thì với cách giả sử quãng đường này, ông cũng phải mất 10 vạn năm mới nâng được trái đất lên cao 1 cm!

    (Theo Vật lý vui)

    Một Truyền Thuyết Về Acsimet

    Acsimet (287-212 trước công nguyên) là một nhà bác học cổ Hy-Lạp, sống ở Siracuytxơ thuộc Sisinlơ đã khám phá ra nguyên lý mang tên ông - nguyên lý Acsimet. Nội dung của nguyên lý này chính là phần kết luận về lực đẩy Acsimet mà các em đã biết trong bài học.
    Có một truyền thuyết nói rằng Acsimet đã khám phá ra lực đẩy của chất lỏng lên một vật nhúng trong chất lỏng đó khi tìm cách giải quyết một nhiệm vụ được vua Hêrông II (250 trước công nguyên) giao cho.

    Truyền thuyết như sau:

    Vua Siracuytxơ là Hêrông II đã giao vàng cho một người thợ kim hoàn để đúc cho nhà vua một cái mũ miện. Người thợ đó đã làm cho nhà vua chiếc mũ miện có trọng lượng đúng bằng trọng lượng số vàng nhà vua đã giao cho y. Nhưng vua Hêrông nghi kẻ làm mũ đã ăn bớt vàng. Nhà vua yêu cầu Acsimet kiểm tra xem liệu có phải người thợ kim hoàn đã ăn cắp bớt vàng và thay vào đó một kim loại rẻ tiền khác không, như đồng hay bạc chẳng hạn. Cố nhiên không được đập bẹp hay nấu chảy chiếc vương miện quý giá kia để kiểm tra thành phần kim loại.

    Làm thế nào để tìm ra điều bí ẩn trong chiếc mũ? Điều đó cứ day dứt tâm trí Acsimet, vì thời hạn trả lời nhà vua đã sắp đến.

    Thế rồi một hôm, trong khi nằm tắm trong một bồn tắm đầy nước ông nhận xét thấy một lượng nước có thể tích bằng thể tích phần cơ thể ngập chìm trong bồn tắm tràn ra ngoài. Đồng thời ông cũng nhận thấy chân tay mình nâng lên thật là nhẹ nhàng như được đẩy lên vậy, khi chúng ngâm chìm trong nước.

    Một ý nghĩ về lời giải cho bài toán của nhà Vua lóe ra. Ông nhảy vội khỏi bồn tắm và cứ thế vừa chạy vừa vui sướng kêu lên Ơrêca !Ơrêca ! (tìm ra rồi ! tìm ra rồi !). tất nhiên trong cảnh ngộ nghĩnh ấy, hàng phố được một trận cười no bụng. Nhưng quả vậy, ông đã tìm được lời giải cho bài toán của vua Hêrông II đặt ra. Nó thật đơn giản. Nhìn hình dưới đây ta sẽ thấy Acsimet đã vạch ra được sự gian dối của người thợ kim hoàn của Vua Hêrông II như thế nào?

    Rõ ràng từ hình vẽ của thí nghiệm ta suy đoán ra ngay rằng mũ không phải được làm từ vàng nguyên. Vì chiếc mũ vàng bị nước đẩy lên nhiều hơn so với lượng vàng nguyên đem làm mũ bị nước đẩy. Từ thí nghiệm đó ta cũng thấy thể tích mũ miện mà người thợ kim hoàn làm lớn hơn thể tích khối vàng nhà Vua giao cho y.

    a/ Cân lần 1: Khối vàng đúng bằng lượng vàng vua giao để làm mũ nhúng chìm trong nước cân bằng với đĩa quả cân P.

    b/ Cân lần 2: Chiéc mũ miện nhúng chìm trong nước không cân bằng với đĩa quả cân P.

    Như vậy là khối lượng riêng của chất làm mũ nhỏ hơn khối lượng riêng của vàng nguyên. Mũ miện của vua đã không được làm từ vàng nguyên. Người thợ đã pha vào vàng một thứ kim loại nhẹ hơn vàng để rút bớt lượng vàng được vua giao cho.

    Đây chỉ là một truyền thuyết. Điều chính là nhà bác học cổ Hy Lạp này đã cống hiến cho kho tàng khoa học của loài người những kiến thức quý giá và khoa học đã vạch mặt được sự gian dối.

    Theo Trương Lan Hương - Thư Viện Vật Lý

     


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến